Đồng thời, một thanh niên Mỹ đang tùng chinh bên Châu u, cũng học được bài học như vậy.Y ngó tôi chừng chừng như mọi lần, nhưng không nói gì hết.Tôi quen một người ở Chicago có nhiều lẽ để phàn nàn về sự vô ơn của con riêng vợ.Tôi lo buồn đến nỗi mất ngủ; nhưng nhà tôi thì không.Chưa bao giờ tôi thấy một người vị tha hoặc sung sướng hơn ông ta".Đáng lẽ oán hận và thương thân trách phận như vậy, ông nên tự hỏi tại sao ông không được các người làm công cảm ơn.Chưa bao giờ tôi thấy một người vị tha hoặc sung sướng hơn ông ta".Tóm lại, tôi nhận thấy rằng họ mua chuốc hầu hết những nổi khổ sở của họ vì đã định sai những vật trên đời và đã "mua hớ những chiếc còi".Thiệt lạ lùng! Gặp một hoàn cảnh nào, nếu đã phải nhận nó, thì ta nhận một cách dễ dàng, mau mắn; chúng ta tự thay đổi tánh tình để thích hợp với hoàn cảnh ấy rồi quên hẳn nó đi.Đời sống là một cuộc biến đổi không ngừng.
