Cũng không bao giờ biết chuyện trò với các cô gái.Rồi tí lại reo ầm lên Việt Nam vô địch với mỗi pha bóng tấn công.Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không.Dù chỉ là một nhân vật.Nước mắt ơi! Hóa ra mày chẳng cạn bao giờ.Mắt và đầu đau đã thành nhàm.Chẳng ý thức gì cả, chẳng nghe lời ai cả.Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch.Khi mà đã lớn đầu cả rồi.
