Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.Thế rồi chưa đến nơi đã lủi thủi đi về.Lắng nghe sự biến chuyển của trạng thái.Thấy đủ, tôi lên ngồi trên ghế.Bạn tự hỏi bạn có phải là người cần nhiều lạc thú hơn mức bình thường.Tội ác, chúng không gieo vào con người những hạnh phúc để sản sinh lòng biết ơn.Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu.Hắn mãi coi mình là một thằng nội trợ tồi.Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia.