Mà cũng có thể các nhân vật ngoài đời diễn vở kịch đời quá dở.Tuỳ theo hành động của đứa nào chỉ có thú tính, đứa nào còn tình người mà tôi chém bằng lưỡi dao hay bằng sống dao cho đau buốt mà tỉnh ngộ trong cảm giác sợ hãi khi đứng vào hoàn cảnh của kẻ bị tàn sát.Ngheo! Ngheo! Họ đang gọi con mèo, dưới tầng.Cũng như tránh cho họ nguy cơ phải gánh hậu quả khi một ngày bạn đấm vỡ mặt ông sếp đáng khinh của mình.Đã bảo chả thích viết đâu.Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ.Anh bạn bên trái bảo khán đài A bao giờ cũng buồn hơn các khán đài khác.Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.Có hôm bác trai hỏi về chuyện khám.Lần đầu tiên bạn thấy bố hung dữ.