Chả là hôm qua có chuyện.Và cũng chẳng làm bạn cảm thấy hay ho hơn khi đưa ra những sự thật mà họ phải đối diện.Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ.Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).Và khi anh làm việc quá sức, em sẽ để con tè vào người anh.Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.Nhưng tiếng gọi của họ át tiếng trả lời của nó.Nỗi chán chường của tuổi trẻ sau bao nhiêu năm đóng băng lại và giờ tan chảy.Tôi phá dần sự phá phách trong tôi.Có lẽ tình mẫu tử làm nguôi nỗi nhớ rừng.
