Abraham Lincoln nghiệm rằng phần nhiều người ta biết an phận mà được sung sướng.Ông Adamson hỏi ông về những nỗi khó khăn buổi đầu và ông cảm động, kể lể về cảnh nghèo khổ của ông hồi nhỏ: Bà mẹ góa, nấu cơm cho khách trọ, còn ông thì làm thầy ký, sao khế ước cho một sở bảo hiểm để kiếm mỗi ngày 5 cắc.Sao đối với bạn trăm năm của bạn, bạn không biết vì nể như vậy? Lần sau, nếu món gà chiên vừa ăn, bạn nên nói cho bà nhà hay, cho bà biết rằng bạn biết thưởng thức món bà làm; bạn nên tỏ ra rằng "món bạn ăn đó không phải là cỏ khô", và luôn tiện bạn đừng nên tiếc lời, mà nên thêm cho bà biết là bà rất cần cho hạnh phúc của bạn.Nhưng lần này, tôi không nóng nảy: tôi suy nghĩ và định dùng một thuật khác.Nhưng trăm người đàn ông thì không có đến một người chịu gắng sức thành công trong hôn nhân.Để tôi mang về vẽ lại hết.- Thôi thầy, đừng làm lớn chuyện! Bây giờ tôi chỉ cho thầy.Kết quả của sự nghiên cứu đó chép trong một cuốn nhan đề là "Nguyên do của bất hòa trong gia đình" do ông G.Nhưng họ mắc phải cái lỗi thông thường là chỉ nghĩ tới cái họ muốn.quá thế này, quá thế khác.
