Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá.Ông viết tất cả, không sửa chữa.Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó.Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi.Đời bao nhiêu cảnh để đời.Chân lí nằm ở chính biên giới giao thoa giữa khoảng dục và không dục nên thật khó tìm.Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.Ta cảm thấy quá mệt mỏi và bất lực.Không phải ai cũng ít ngộ nhận…Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật.
