Mẹ: Độ này con có ngủ được không? Tôi: Im lặng.Tôi ủng hộ cái đúng.Hồi ấy em thật bướng bỉnh và luôn chọc tức anh.Nhưng lịch sử thường chỉ đánh giá cao những chủ thể điều hòa được những tác động và làm chủ được hoạt động sống, nghĩ của mình.Cả nước mũi, chảy dài qua môi, rỏ xuống tong tỏng.Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra.Đời sống và sáng tạo chỉ là sự liên hệ chung chung.Đến lúc này chúng ta sẽ đều hy vọng những người đó thiện.Là thích cái gì thì làm cái đấy.Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho.
