Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn.Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới.Này thì… nhìn sân trường đầy sỏi đá xi măng-thấy lòng cũng cỗi cằn như thế…Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng.Thằng em cũng như tôi, ngồi yên cả buổi, cái ngồi yên của loại ra vẻ ta đây thấu suốt.Họ đã hy sinh, điều đó đem lại lòng biết ơn.Với nhà đạo đức, mục đích sống là lâu dài, có trước có sau.Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó.