Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II.Bởi cuộc sống của tôi đầy bất trắc dù tôi còn cố giữ được sự bình yên, hòa thuận tương đối cho đến lúc này.Ông cụ bảo thích nhấm nháp sự đau đớn ấy.Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì.Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu.Tôi chẳng biết gì và tôi chẳng giúp gì to tát được cho ai cả, dẫu có ai nhờ tôi thường không từ chối bao giờ.Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ.Muốn hiểu truyện này nếu không quá thông minh thì phải động não nhiều đấy.Có lần bạn tự hỏi hay bạn làm thế để có cớ không phải đi học.
