Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.Bác không biết cái sân bóng bạn đến nó dễ chịu đâu.Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt.Luôn được vận động, luôn được tiếp xúc.Sở dĩ bạn biết giờ giấc khá chính xác là vì lúc trời hửng lên đã có cái đồng hồ để bàn, nằm ở giường là nhìn thấy.Cái hồn nó chẳng bao giờ đòi hỏi cái gì ngoài tình yêu thương.Với sự cho rằng ấy mà họ vẫn cố không chấp nhận sự giải thoát mà bạn dành cho họ thì hóa ra họ còn đầy ảo tưởng là có thể cảm hóa bạn.Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.
