Khi mà tôi lạc loài.Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ.Lăn về đâu? Mình chẳng biết.Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm.Tôi cứ tà tà gạt chân chống.Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác.Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.Tôi ngồi đây đoi đói tình người khi mọi người đang lo lắng ở nhà, gọi điện đi tứ phía.Giữa quãng ấy, nó còn vận động.Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt.