Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn.Bây giờ thì tôi hết mắc cỡ rồi.Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động.(Tôi biết sẽ có độc giả bất bình, trách tôi nói xấu công chức thành phố, nhưng tôi không thay đổi ý kiến vì tôi đã biết rõ thành Luân Đôn).Bạn tự nhủ: "Ta phải ráng biết chút gì về cuộc cách mạng Pháp, về lịch sử hỏa xa hoặc những tác phẩm của John Keats (thi sĩ Anh ở thế kỷ 19)".Ta hoàn toàn có thể kiểm soát bộ máy suy nghĩ của ta được.Thế nhưng hàng ngày, vì nhiều lý do, có người đã để thời giờ trôi qua một cách dễ dãi, đã vô tình phung phí vốn liếng quí báu được tạo hoá ban cho ấy, tức chuỗi thời gian đã được định sẵn cho mỗi người, là 24 giờ trong một ngày.Nhưng quả là tôi có đọc, chứ không phải là không.Và thưa bạn, có lẽ bạn là một thư kí công ty địa ốc, bạn ghét nghệ thuật, muốn bồi dưỡng tâm hồn bất diệt mà không thể yêu công việc thư ký của bạn được vì nó đáng chán lắm?Xin bạn đừng tỏ vẻ mỉa mai khi nghe hai tên ấy.
