Bạn đi chưa được mười bước thì trí óc bạn đã nhảy nhót ra khỏi vật đó, và đương giỡn với vật khác dưới mắt bạn.Bạn nắm lấy cổ nó, lôi nó về.Mặc dầu vậy, ông ta vẫn nhất định coi những giờ làm việc từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều là khoảng thời gian chính trong ngày, còn 10 giờ trước và 6 giờ sau khoảng đó là phụ, chỉ như một đoạn mở và một đoạn kết vậy thôi.Trước khi ngừng bút, tôi không thể không kể qua những nguy hiểm đang rình rập bạn.Đầy cả mặt đất, từng đóng ra đấy.Bạn xanh xao và mệt nhọc.Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.Thế này thì khó chịu thật.Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"?Buổi tối bạn đọc một chương đi - thường ngắn lắm, không dài đâu - rồi sáng hôm sau tập trung tư tưởng vào chương ấy.
