Bác đã ra tay thì bật dậy nào.Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu.Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.Làm thế nào để ngừng viết.Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ.Miệng họ mặc kín mít áo quần.Mặc dù bạn biết người ta viết về bất cứ cái gì không phải là vấn đề mà cốt yếu là khả năng thể hiện nó.Nhưng ta không cho nàng nói.Tôi cũng có dự định ấy.Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
