Tất cả, tất cả chết dần ngoại trừ mấy trăm hạt rơi trên vài mét vuông đất tươi tốt, đầy nước, không có đá và đủ sáng của Sid.Nước chỉ có đổ xuống hay chảy vào ta mà thôi.Nott thật sự chán nản.Vì thế Sid cố làm cho ông ta nguôi giận:Nott chạy ngay đến trung tâm của khu rừng.Còn Max thì vẫn im lặng.- Xin ngài đừng đi - Sid khẩn khoản - Xin hãy nói cho tôi biết tại sao.Ta sẽ lên đường đến khu rừng Mê Hoặc.Từng phút từng phút một trôi qua và Nott đã bắt đầu sốt ruột :Thế là cha tôi được thừa hưởng toàn bộ gia tài của ông chú để lại.