Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú.Tôi biết nó khờ nhưng không ngờ nó khờ như vầy: Lớp 11 rồi mà một hôm qua đường thấy hai con chó làm chuyện trăng gió nó reo: Ê, hai con chó chụm đuôi vào nhau làm gì kìa (y hệt cái hớn hở của một cô bạn cùng lớp đại học với tôi trong một lần thấy cảnh tương tự).Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh.Còn nữa, chị út có cô bạn thân đôi lúc đến nhà.Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát.Những suy nghĩ đêm qua khá rành mạch.Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.Con không nói thì làm sao mẹ biết.Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở.Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.
