Tôi muốn nhảy xuống sông tự tử cho rồi đời.Ông rán bịt lại mà khói vẫn xì ra, làm ông muốn rán ra khỏi phòng mà chụi lạnh vậy.Thứ tự cũng phải là công lệ thứ nhất trong công việc làm ăn nữa.Tôi biết chắc vậy vì tôi đã kinh nghiệm trong gia đình tôi.Bên chồng tôi là một gia đình biết lẽ phải và tự tín.Anh và các bạn chen chúc nhau trên một chiếc bè cao su, lênh đênh trên mặt nước bao la của Thái Bình Dương, không nước uống cũng không lương thực, dưới ánh mặt trời nóng như thiêu đốt, không hy vọng sẽ được cứu vớt.Cháu hỏi: "Má, sao kỳ vậy má? Mới dậy lúc nãy, sao bây giờ lại vội ngủ?".Mới ở Ấn Độ tới Luân Đôn tìm việc mà không quen ai ở đây hết.Sau cùng một buổi tối khốn đốn kia, tôi lết về phòng ngủ, bụng nghĩ về lần này chót đây.Từ trước, tôi cho đời là rất đẹp.