Phải đợi 23 thế kỷ sau, y học mới chịu xác nhận sự quan trọng ấy.Tôi đi bộ non hai cây số để tới trường học, chỉ có mỗi một lớp.Mấy năm trước có lần tôi lại nghĩ một đêm tại nhà hai vợ chồng bà.Nếu không thì có lẽ tôi đã vùng vẫy, do dự để rồi đâm quàng đấm xiên dưới xô đẩy của tình thế.Hoàn toàn là thuyết pháp.Thí dụ ông John Palmer.Nhưng tôi cũng phải nhận, ít nhất là một lần, tôi đã có chút lương tri.Cơ thể là một bí mật.Chỉ bấy nhiêu cũng đủ làm cho viên đô đốc Nhật nghi ngờ và tra khảo tôi rồi.Thì lúc đó họ trốn cả rồi, trốn mất mà không một lời cám ơn! Tôi xin hỏi một câu: "Tại sao bạn và tôi - hay nhà buôn ở Texas trên kia - gia ơn cho người khác có là bao mà lại mong được nhiều người cám ơn hơn Đức Chúa?