Và bạn liên tưởng tới Zidane.Đời sống cần những đột biến.Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói.Cái giấc mơ của mình không mất.Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ…Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay.Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.Ngồi nghe giảng và chép bài.Là người thì nên thế.Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận.
