Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.Nó như bộ mặt cái giấc mơ.Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.Phải hết sức giữ gìn.Có thể nàng sẽ đến ít hơn dù nàng đến thì cũng chả sung sướng gì.Khi bàn thắng được ghi, không có chai để ném.Ta không cần quan tâm cá bé cá to, miễn là ta đang câu cá, ư? Không đúng! Giá mà ta biết thế nào là cá to.Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt).Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới.Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật.