Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác.Nhưng như thế chưa đủ.Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy.Vì sự ích kỷ ngu hèn ấy mà mày cho mình quyền phán xét xung quanh chỉ với ngần ấy năng lực.Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.Nhưng mà buồn… Ờ, thì cho buồn một tí.Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả.Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…Ông lão giật thót mình: Ấm!Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ.