Điều thứ nhì là phải vừa đọc vừa suy nghĩ.Muốn xiết chặt ngay vấn đề tiêu dùng thì giờ, tôi lựa trường hợp một cá nhân nào đó để xét.Đó là trường hợp mà hoàn cảnh buộc bạn phải có năng lực rất cao để tự điều khiển một cách chuyên chế.Bạn biết rằng ít nhất cũng có được nửa giờ yên ổn.Bạn bảo tôi tính toán kỹ quá.Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được.Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau.Sao? Bạn bảo dùng hết năng lực vào 16 giờ đó thì 8 giờ còn lại sẽ mất giá trị ư? Không.Cho nên tôi khuyên bạn có đọc tiểu thuyết thì không nên đọc trong giờ rưỡi đó.Nhưng quả là tôi có đọc, chứ không phải là không.
