Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia.Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông.Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn.Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác.Nhưng đây là một trận bóng.Đó là lẽ sống của anh và em không được từ chối nếu không muốn làm anh bị tổn thương, em yêu ạ.Rồi bạn hồ nghi có đỡ thì cũng phải nghiêng ngả chứ.Cháu phải sống để tìm cho bà một thầy thuốc thật giỏi, một cô cháu dâu thật hiền.Mai vào bác không? Thôi, tắt đèn đi… Không nghe, cứ nằm ôm cuốn vở.Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.