tôi tự hỏi mỗi người sẽ làm trong bao lâu trước khi bỏ cuộc.trong khi đó, niềm mong chờ tiêu cực của người không may tác động rất mạnh mẽ đến việc họ không nhận được những gì họ muốn từ cuộc sống.Tôi quan sát nhiều khía cạnh khác nhau trong cách thức ra quyết định của người may mắn và người không may: họ đánh giá các chứng cứ như thế nào, họ nghĩ về những giải pháp khác nhau ra sao, họ chọn giải pháp này hay loại bỏ giải pháp kia theo tiêu chí gi.và một cách tuyệt vời để giới thiệu người này với người khác là rủ thêm người mới đến.Thậm chí tôi thấp thỏm đến mức tôi quyết định thanh toán tiền phòng bằng ngân phiếu.Hầu hết chúng ta đều đọc là “Paris vào xuân”.Tôi tự hỏi mình đã làm gì tệ hại để nên nỗi bị như thế này”.Tình cờ thứ nấm mốc ấy có chất giết chết vi trùng trong đĩa.Một tên bị thương nặng – giờ hắn phải ngồi xe lăn suốt đời – còn tên kia chết tại chỗ.Khi tôi hỏi anh sẽ phản ứng như thế nào sau ba cuộc hò hẹn thất bại, anh suy nghĩ một hồi, rồi đột nhiên ngước lên và trả lời rằng có lẽ mình sẽ đi tu quá.
