Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường.Tôi bảo chỗ than này hôm qua em đến đã thấy.Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn.Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người.Mắt và đầu đau đã thành nhàm.Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống.Tôi để mẹ dắt tôi đi.Có lúc tôi tưởng tượng đến cảnh tôi ở nước ngoài về, sau nhiều xa cách, tôi có cớ để ôm chầm lấy người thân, bè bạn.Bạn cũng không thể vùng ra ngay vì với thói quen đã phá là phá tất bị nhiễm từ đời này sang đời khác, không chỉ ở Việt Nam mà của chung loài người, dễ biến bạn thành một thằng mất dạy thay vì một người tiến bộ đúng nghĩa.
