Xem thi đấu tốc độ cũng thích mắt.Con sông trước mặt thật xanh và êm.Để không khóc, phải cười thôi.Chúng tôi đi xe máy đến đó, gửi xe, đi qua một dãy hành lang khá tối.Chỉ có một cách để giữ danh dự là làm cho chúng chùn bước.Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không.Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng.Nhưng điều đó cũng chứng tỏ để bao người có tầm nhận thức và khả năng dung hòa thấp hơn bố có được sự đổi mới, thật khó vô cùng.Nhưng nó không còn ở đó.