Khi tôi lái xe về nhà, tôi đã tự hỏi mình một cách đầy mỉa mai:Nếu ai đó gặp bạn và hành động giống như cô gái đó thì quả là điều thú vị nhất, vì đương nhiên, làm cho bạn cảm thấy hãnh diện.Hãy cho là cuộc họp này là về đặt hàng.Sau đó quay lại điện thoại vẻ tiu nghỉu.Chắc chắn, hầu hết những lần tôi nghe giọng ghi âm của vợ hoặc chồng mà tôi cho là có ưu thế hơn.Tôi đã chú ý đến một chiếc đệm nhỏ hình vuông trên chiếc ghế của anh ấy.Chẳng có gì là huyền bí trên khuôn mặt đó.Khẳng định câu này với thái độ Tôi đã có thời gian dành cho anh.Chỉ cần nói, Nếu bạn cần một việc gì đó trong khi tôi đi vắng…Nhưng, suỵt, đừng cho ai biết là tôi đã nói với bạn).
