Bác không thoát được ra đâu.Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia.Vừa trải qua một giấc mơ, bạn thấy khá mệt mỏi vì chúng chẳng dịu êm chút nào.Nhà văn vội vàng quệt nước mắt.Nhưng đành phải nhả ra.Mẹ mua vé khách sạn cho con đi tập lại nhé.Cậu em kia, là một người tốt.Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân.Người rỗng như không có lực.Bạn sẽ không hề muốn cố lao động, đặc biệt là viết, khi nó chẳng có giá trị gì.
