Xem như chẳng có ai gây tổn thương gì cho bạn vậy.Khi bạn đã thực hành chấp nhận trong một thời gian như bạn nói, thì sẽ đến lúc bạn cần phải tiến sang giai đoạn khác, trong đó các xúc cảm tiêu cực không còn nảy sinh nữa.Tin tốt lành là bạn có thể giải phóng bản thân thoát khỏi tâm trí của bạn.Nếu không có xúc cảm nào hiện hành, hãy chú ý sâu hơn nữa vào trường năng lượng nội tại của cơ thể bạn.Còn ý nghĩ cho rằng bạn đang bị đe dọa, về thể xác hoặc tâm lý, khiến cho cơ thể co rút lại, chính là khía cạnh vật chất của cái chúng ta gọi là sợ hãi.Nó không pải là một công trình (work) như chúng ta đã biết từ nhiều thiên niên kỷ qua.Sau đó tôi chẳng còn nhớ gì nữa.Sẽ có lúc thích hợp để bạn nói rõ một số khía cạnh trong hành vi vô minh của người bạn đời.Khi một hoàn cảnh hay tình huống mà tâm trí bám chặt vào để đồng hóa với nó bị thay đổi hay biến mất, tâm trí bám không thể chấp nhận được.Có lẽ bạn sẽ mãi mãi chờ đợi đó.