Lúc đầu thì Chíp cũng buồn lắm, nhưng sau đó thì quen dần với việc trở thành trung tâm đã kích của hội bạn xấu trong lớp.Dù sao… mình vẫn muốn cô ấy được vui.- Chắc là con không xa lạ gì với nhà bác học Đác – Uyn, phải không nào? “Học, học nữa và học mãi”.Mù màu nhưng thích màu mè.Kết quả là bạn phải đẩy bộ một quảng đường dài cùng vô số các câu “lèm bèm” nhảy múa trên miệng.Lúc này tôi mới nhận ra đây là bữa ăn làm phước của chủ quán dành cho cụ già neo đơn này.Có lẽ ba sẽ ngạc nhiên lắm khi nhận đươc bức thư này của con.- Mày gì? Để tao nói, cả lớp nghe nè, đứa nào muốn uống nước mía thì theo tao nha, tao khao!Bỗng một ni cô gần đó nhìn thấy và chạy lại chỗ Chip.Chị công nhân vệ sinh đáng thương đành ra về với hai bàn tay trống.