Tôi hỏi anh ta: Giả sử ngay bây giờ có năm chiết máy bay quân thù trước mặt chúng ta và ở dưới kia tôi có một chiếc máy bay, anh có dám leo lên không?Đáng mến là khi đi xem bóng chày, ông luôn ngồi ở hàng ghế bình thường chứ không hiện diện ở những chỗ VIP, và chưa bao giờ người ta thấy ông bỏ về nửa chừng.Nếu bạn không là một MC chuyên nghiệp, bạn cũng có thể khéo xử trí tình huống này.Ông không chỉ chứng tỏ mình là một người theo kịp thời đại mà còn là một con người của thời đại.Jim hơi lúng túng có vẻ không hiểu, anh ấy cám ơn lại tôi rồi ra về.Phòng chật thì bảo khách ngồi gần, nhà rộng thì mời khách ngồi thưa ra.Rồi chúng ta đưa anh về nhà giữa một cơn mưa tầm tã…Nhưng rồi lòng nhân ái vô bờ bến trỗi dậy, và tôi quyết định không nói ra một cái tên nào cả.Làm sao hết run đây? Cách hay nhất là bạn cứ nghĩ rằng cái người đối diện ấy, họ cũng… run như mình thôi.Tôi đã nói mặt trái của vấn đề, những điều ngoài dự đoán.
