Năm bốn mươi ba tuổi, tôi đang phải theo một khoá huấn luyện về tâm lý học liệu pháp.Mọi người cần phải nhìn nhận cách sống của mình bằng con mắt khác.Một nửa dân số Việt Nam đã không còn sống sót sau cuộc chiến tranh.Hệ thống giáo dục của chúng ta đưa chúng ta vào con đường của những cuộc hành trình theo các bước rõ ràng.Họ khó nhớ ra nổi điều gì có thể làm cho họ hạnh phúc.Kết luận này về tình trạng chỉ tập trung vào bản thân và phụ thuộc trong sự chuẩn bị cho cái chết đã gây khó chịu cho tất cả những người có liên quan.Chúng ta miễn cưỡng phải sửa lại huyền thoại của cá nhân mình.Trong một vài lĩnh vực, mỗi một hành động đi trên nguồn vui lại là sự trả lời cho nỗi sợ cái chết.Sự tha thứ là một hình thức bỏ qua nhưng chúng không giống nhau hoàn toànMặc dù có sự đa dạng trong các đối tượng, người ta thường tìm kiếm sự bảo đảm lại giá trị của mình.