Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc.Ta chờ ai đó đến hỏi ta.Sợ họ thấy lóe đèn lại say say gây sự thì giá có cái máy chụp không lóe đèn.Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau.Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt.Tôi đã bắt đầu chán việc chữ nghĩa và tôi có thể làm việc khác.Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.Cháu không tranh luận, không đủ sức tranh luận.Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn.Thấy quen quen mà không biết từng ôm ấp ngần ấy năm trời.
