Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân.Tất nhiên là trừ chuyện đẻ ra những đứa con giống nhau.Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì.Đây là một sự tham lam.Và như thế, em hiện hữu.Mẹ: Hay con có gì không vừa lòng với hai bác? Tôi: Im lặng? Mẹ: Con học bài có vào không? Để mẹ nói với hai bác không bắt con học nhiều.Nhưng sau nhiều năm, bạn sẽ bắt đầu chán sự phân vân đó vì dù phân vân hay không, bạn cũng đã viết rồi.Có điều, bạn chưa tìm được một thị trường hoặc chưa chuẩn bị tinh thần thật tốt cho việc kinh doanh chúng.Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.
