Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.Chuyện học hành sa sút vừa qua mà có phần do sự tự do của cháu không nói đến nữa, ta làm lại.Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế.Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này.Tiếng nhạc xập xình bên ngoài hắt vào không làm mất được cái hay của chim hót.Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu!Mặc dù những cơn đau càng ngày càng ra sức ngăn cản chúng.Tôi lẳng lặng ra về.Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn.
