Nó cùng tham gia giải với bạn.Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.Tôi đi bộ cũng được.Đôi lúc, định kiến giúp phong phú không bị lợi dụng biến thành một thứ rỗng tuếch, sa đọa.Và những khuôn mặt mới như rất thân quen, như gặp ở đâu đó rất lâu rồi.Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế.Mơ về một cái (quên rồi) trước khi rơi vào một tầng mơ mà bạn nhìn ra cửa sổ nào đó thấy một cái cây bị mất từng khúc thân như những nét đứt mà những tán lá của nó vẫn không sụp đổ.Chơi là tất cả mà chẳng là gì cả.Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.Dù biết là tạm thời thôi.