Mà cũng không ai lãnh nó nhiều hơn hoặc ít hơn bạn.Hễ làm không đổ mồ hôi thì nó không bằng lòng.Mà thiếu năng lực ấy - nghĩa là thiếu năng lực ra lệnh cho óc làm việc rồi bắt nó tuân lệnh - thì sống không ra sống.(Tôi biết sẽ có độc giả bất bình, trách tôi nói xấu công chức thành phố, nhưng tôi không thay đổi ý kiến vì tôi đã biết rõ thành Luân Đôn).Và cũng không có hình phạt.Chương trình lập ra thì phải theo nhưng không được coi nó như một ngẫu tượng phải thờ.Nhưng nếu không thể thu xếp sao cho số vốn 24 giờ một ngày đủ chi phí về thời giờ thì đời ta nhất định phải lúng túng.Bạn biết rằng ít nhất cũng có được nửa giờ yên ổn.Hỡi người đời, anh phải tự biết anh.Bạn sẽ nhìn kỹ từng nhạc cụ một và nghe thanh âm của nó; bạn sẽ biết một vài nhạc-cụ của Pháp khác của Anh ra sao, sao nhạc công này lãnh lương cao hơn nhạc công kia, mặc dầu nhạc cụ của họ không phải là thứ khó chơi như đàn vi-ô-lông.
