Vì sự mệt mỏi vì những nỗi lo của họ.Rốt cuộc, ta vẽ để làm gì.Và lại thấy quyển sách bị xé.Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.Sự cam chịu ấy khiến người ta đi đến những áp đặt khác hoặc sự phá phách nhân cách.Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.Không hẳn là ra khỏi nhà bước chân nào trước.Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không.Những giọt ấy gọi là gì nhỉ? Không biết.