Tôi sẽ gọi điện cho anh vào giờ ăn trưa của tôi ngày mai.(Tôi gọi anh ta là anh bạn cùng phòng lý tưởng.Hãy liếc qua khuôn mặt của đồng nghiệp.Tôi biết, đó là một câu hỏi chẳng đâu vào đâu, nhưng nó làm cho chúng tôi trò chuyện được đôi phút cho đến khi chúng tôi tách ra một cách lịch sự và tiếp xúc trò chuyện với những người khác.Nhưng sự thật thì không giải thích được cũng không thể tranh cãi được.Một đứa trẻ sơ sinh đang khóc và mẹ của bé ngồi cùng ghế với tôi, vì vậy tôi không thể ngủ được.Đó là khi bạn tốt nghiệp ư? Xin được việc làm đầu tiên ư? Gặp người bạn đời của mình ư? Từ bỏ hút thuốc ư? Nhận nuôi con vật yêu quý ư? Đoạt giải vô địch hạng năm điệu nhảy hula hoop ư? Thật là ngọt ngào khi bạn nhớ lại.Điều đó đường như có gì hơi lạ, vì vậy tôi quyết định theo dõi.Noah Webster (một nhà soạn từ điển) chưa bao giờ bắt gặp một từ thông thường mà trên thực tế mọi người sống trong thế kỷ hai mươi mốt đều biết ít nhất là những người ở phía Đông bắc Hoa Kỳ.Tôi thấy thí nghiệm đó thật đáng ghi nhớ, và có lẽ bạn cũng vậy, vì thế chúng ta hãy tìm hiểu các nghiên cứu khác về loài chó.
