Và một số lí do khác…Bà chị bảo em cứ cầm, mọi người đều nhận lương rồi, coi như để khuyến khích.Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát.Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ.Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy.Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.Và khi tích trữ được thì tôi lại mệt vì sự đi quá tải của đầu óc nhỏ nhoi.