Có thể đó cũng là một cách chơi của cậu.Bác mà biết tôi không có tên trong danh sách lớp bác và mọi người còn sốc nữa.Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân…Chúng tạo thành ba điểm thẳng hàng trên một đường thẳng.Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc.Và tôi lại muốn khóc vì bất lực.Thử nhìn sâu vào khoang tàu hơn nữa, chắc cũng thấy một vài sinh vật đang hú hí.Tôi yêu và thương bác tôi.Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi.Bác tôi bảo: Chào chú đi con.
