Dỗi mẹ à? Tôi hơi bàng hoàng.Bên tai loáng thoáng những điệp khúc trong bài hát làm người của bác.Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống.Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.Bình thản và mệt mỏi.Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.Điểm Anh thấp hơn thực lực.Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.Cặp giò kia phàm tục quá.Cái ý nghĩa nó thật gần với sự vô nghĩa.
