Các cụ già ở đấy mỉm cười ngay khi thấy chúng.Như một người khiếm thị luôn mơ đến một ngày nhìn thấy vẻ đẹp của ánh bình minh hay một em bé bại liệt không rời chiếc xe lăn ước một ngày nào đó, không những cậu bé có thể đi được mà còn có thể bay cao như chú chim bé nhỏ cậu vẫn thường thấy qua khung cửa sổ.Có người nói rằng "cuộc sống sau bi phải là hài".Cũng giống như việc ủi đồ, mỗi khi làm bất cứ điều gì, hãy nghĩ rằng bạn đang làm điều mình muốn.Họ hoài nghi về giá trị của mình, thấy rằng người khác có thể làm tốt hơn và họ chỉ đang làm choán chỗ mà thôi.Bởi họ đang âm thầm cạnh tranh với ai đó - một người bạn, đồng nghiệp, hàng xóm hoặc người thân chẳng hạn.Bạn sẽ cảm thấy những việc làm của mình là cần thiết và điều đó có thể làm cho mối quan hệ càng thêm gần gũi.Dĩ nhiên, cuộc sống gia đình không thể có các yếu tố như nơi làm việc, và bạn cũng không nên trong chờ điều đó sảy ra.Đó là một sai lầm lớn.Điều bình dị đó vẫn luôn toả sáng trong tâm hồn, hướng chúng ta đến những suy nghĩ tích cực, là nguồn động viên kỳ diệu giúp chúng ta vượt qua được những khó khăn, thử thách của cuộc sống, làm cho cuộc sống, tâm hồn của chúng ta trở nên tươi đẹp, bừng sáng hơn.