Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.Rồi lao đầu vào sáng tác.Bác ơi, cháu phải sống để tìm cho bác những niềm vui và giải tỏa tinh thần lớn lao hơn những thứ tâm linh ngăn cách bác cháu ta: Cháu ăn tỏi và bác không ăn tỏi.- Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động.Còn điên hoặc chết ư? Nói dối.Không quá kiêu hãnh mà cũng không chìm sâu vào mặc cảm.Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi.Mình rất sợ phí thơ.Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi.Anh ta thả miếng ni lông trắng đục ấy xuống dưới chân.