Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do.Ba năm… Ba năm thì không tính được.Vừa rồi đi đá bóng với thằng em về qua bị tắc mãi ở đó.Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn.Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm.Ông có nghĩ rằng tôi có thể giết vợ tôi bằng chính câu chuyện ấy không? Một ngày tôi đến, thấy nàng đã lạnh cóng, trên ngực nàng là cuốn Ra đi thanh thản mà tôi viết theo đơn đặt hàng của ông.Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.Khi mà tôi lạc loài.
