Nói một cách khác, cuộc sống xung quanh đã bị "bi kịch hoá" qua lăng kính của những lo âu, thất bại đã xảy đến và làm cho chúng ta không còn cảm nhận được cuộc sống như vốn nó vẫn tồn tại.Điều trớ trêu của tình huống này nằm ở chỗ - ngày nay nhiều người trong chúng ta đề cập đến sự khao khát được gần gũi với gia đình mình hơn, trong khi cách đây không lâu người ta lại phải ở với gia đình nhiều đến nỗi họ phát ốm, phát chán vì nhau.Tôi cảm thấy như nó muốn từ bỏ tôi".Và điều phải đến đã đến, khi Mary về thăm mẹ, bà phàn nàn rằng dường như cô không vui khi về thăm bà.Alan yêu công việc của mình và cảm thấy rất tự hào về những gì mình đã làm, dù có thể là nhỏ nhoi.Các mục tiêu trong cuộc sống phải nên đồng hướng và nhất quán.Một tình nguyện viên cho biết, "chỉ cần nhìn một trong những chú chó này vùi đầu dưới bàn tay mềm rũ, muốn được vuốt ve, hay tựa cằm trên ngực của một bệnh nhận rồi chăm chăm nhìn một cách yêu thương vào mắt người ấy, hoặc thấy ai đó vốn không muốn bước ra khỏi giường lại đề nghị được giữ dây xích và dắt một chú chó đi dạo ở hành lang - thì mới hiểu những con vật cưng này có thể giúp họ nhiều bao nhiêu" và "bạn có thể nhìn thấy chúng kéo người ta ra khỏi cái vỏ ốc của họ và giúp họ quên đi nỗi ưu phiền ra sao.Hậu quả là, anh ngày càng cô lập mình với bạn bè.Cụ Henry hết sức sửng sốt trước việc này và luôn tự hỏi: Tại sao những người này lại quan tâm đến mình như thế? Hay là họ đang cố nâng cấp nhà của cụ để làm cho nhà họ có giá hơn?Thậm chí người ta càng thấy sợ hãy hơn khi họ không có nhiều việc để lo nghĩ.