Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về.Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em.lương tâm, vô thức, bản năng, lí trí, dục vọng, dồn nén, hưng phấn…Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng.Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi.Cái câu Mẹ mày, mất dạy tôi không giận các chú đâu.Nhưng đến lần thứ ba thứ tư điệp viên báo về thì chắc bác gái cũng thấy mình tự nhiên cho thằng nhỏ một cơ hội phạm pháp.Chuyện bị nhục của kẻ không có quyền, tiền, danh mi nói phải.
