Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa.Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi.Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học.Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?.Để người ta phải nể.Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được.Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm.Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây.
