Phận nhận biết đo chính là sự trường cửu ở trong bạn – chính là Tâm.Nhưng đó chính là hơi thở của thiên nhiên, của vũ trụ.Đây không phải là một cái gì dính líu cho riêng bạn đâu.Người đời có câu: “Đi đâu thì ở đó!”.Bnạ rất cần đến thiên nhiên, ngược lại, thiên nhiên cũng rất cần bạn.Là lúc bạn đang không muốn có mặt ở nơi này.Đồng thời những điều tôi viết ra đây như một tiếng chuông gióng lên để cảnh giác tình trạng khẩn cấp về tâm linh của con người trong hoàn cảnh hiện nay.Sự chú tâm này làm tan vỡ những biên giới được tạo ra bởi những suy tư, và khái niệm của bạn, từ đó bạn nhận thức rằng không một thứ gì có thể tự mình mà tồn tại được.Mỗi thứ đúng là chính nó.Cách nhìn này che lấp đi bản chất chân thực của chính bạn.
